Chính trị

ĐIỆN BIÊN PHỦ, NƠI TỔ QUỐC GỌI TÊN NGƯỜI LÍNH

06/05/2026 18:41

Tháng Năm lại về, mang theo cái nắng hanh hao của núi rừng Tây Bắc, đánh thức trong tôi những ký ức không thể nào quên về Chiến dịch Điện Biên Phủ – nơi mà tuổi trẻ của chúng tôi đã gửi lại giữa khói lửa chiến tranh, nơi mà mỗi tấc đất đều thấm đẫm mồ hôi, nước mắt và cả máu của đồng đội.

Tôi khi ấy chỉ là một người lính trẻ, theo chân đơn vị hành quân lên Tây Bắc, mang theo trong tim niềm tin mãnh liệt vào thắng lợi. Chúng tôi không ai nghĩ rằng mình đang đi vào một trận đánh “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”. Chỉ biết rằng, Tổ quốc gọi, nhân dân tin, và phía trước là nhiệm vụ phải hoàn thành bằng mọi giá.

Những ngày đầu ở Điện Biên, điều ám ảnh nhất không phải là bom đạn, mà là thiên nhiên khắc nghiệt. Núi cao, rừng rậm, mưa dầm dề suốt ngày đêm. Nhưng chính trong hoàn cảnh ấy, tinh thần “khoét núi, ngủ hầm, mưa dầm, cơm vắt” đã trở thành biểu tượng sống động của ý chí con người Việt Nam. Chúng tôi đào hào bằng tay, vận chuyển từng bao gạo, từng viên đạn qua những con đường trơn trượt, dưới làn bom đạn của địch. Có những đêm, đất đá sụt xuống, đồng đội vùi trong lòng đất, nhưng sáng hôm sau, những nhát cuốc vẫn tiếp tục vang lên.

Điều khiến tôi nhớ nhất không phải là những trận đánh ác liệt, mà là tình quân dân thắm thiết. Người dân Tây Bắc khi ấy chính là hậu phương vững chắc nhất của chúng tôi. Những bà mẹ, những cô gái gùi gạo, tải đạn băng rừng, vượt suối, đôi chân trần lấm bùn nhưng ánh mắt thì sáng rực niềm tin. Có những cụ già không đi nổi, vẫn ngồi đan từng chiếc võng, vá từng bộ áo cho bộ đội. Chúng tôi hiểu rằng, phía sau mỗi bước chân mình là cả một dân tộc đang dõi theo.

Trong những ngày cam go nhất, khi thương vong tăng lên, khi địch phản kích dữ dội, điều giữ vững tinh thần cho chúng tôi chính là sự chỉ huy sáng suốt của Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Tôi còn nhớ rõ thời khắc Đại tướng quyết định chuyển từ “đánh nhanh thắng nhanh” sang “đánh chắc tiến chắc”. Đó không chỉ là một quyết định quân sự, mà là một quyết định mang tính nhân văn sâu sắc – đặt sinh mạng của chiến sĩ lên trên hết. Khi mệnh lệnh được truyền xuống, chúng tôi như được tiếp thêm sức mạnh. Bởi chúng tôi biết, mình đang chiến đấu dưới sự dẫn dắt của một vị tướng không chỉ tài ba mà còn thấu hiểu từng người lính.

Những trận đánh vào Him Lam, Độc Lập, rồi từng bước tiến vào trung tâm tập đoàn cứ điểm… mỗi chiến thắng nhỏ góp lại thành thế trận lớn. Ngày 7/5/1954, khi tin chiến thắng vang lên, cả chiến trường như vỡ òa, nhìn thấy lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên cứ điểm vừa giải phóng – đó là khoảnh khắc mà không một lời nào có thể diễn tả trọn vẹn. Chúng tôi ôm chầm lấy nhau, nhiều người khóc như những đứa trẻ. Không phải vì yếu đuối, mà vì bao nhiêu đau thương, mất mát cuối cùng đã được đền đáp. Những đồng đội đã ngã xuống dường như vẫn hiện diện đâu đây, trong từng ngọn gió, từng tấc đất Điện Biên.

Giờ đây, sau hơn bảy thập kỷ, ký ức ấy vẫn còn nguyên vẹn trong tôi. Chiến thắng Điện Biên Phủ không chỉ là một chiến thắng quân sự, mà là biểu tượng của sức mạnh đoàn kết toàn dân tộc. Đó là minh chứng rằng một dân tộc dù nhỏ bé, nếu có ý chí kiên cường và niềm tin mãnh liệt, vẫn có thể đánh bại mọi kẻ thù.

Điều lớn nhất mà tôi nhận ra sau cuộc chiến ấy là: sức mạnh không chỉ nằm ở vũ khí, mà nằm ở con người – ở tinh thần đoàn kết quân dân, ở lòng yêu nước cháy bỏng, ở sự hy sinh không toan tính. Và trên tất cả, đó là niềm tin vào sự lãnh đạo đúng đắn, sáng suốt.


 

Mỗi lần trở lại Điện Biên hôm nay, nhìn những con đường rộng mở, những bản làng trù phú, tôi lại thấy lòng mình lắng lại. Những chiến hào năm xưa giờ đã thành di tích, nhưng tinh thần Điện Biên thì vẫn sống mãi. Nó không chỉ thuộc về quá khứ, mà còn là hành trang cho hiện tại và tương lai. Chúng tôi – những người lính năm xưa – có thể đã già đi, nhưng ký ức về Điện Biên thì chưa bao giờ cũ. Bởi đó không chỉ là một trận đánh, mà là một phần máu thịt của cuộc đời, là niềm tự hào không gì có thể thay thế.

Và tôi tin rằng, chừng nào giá trị của chiến thắng Điện Biên Phủ còn in dấu trong ký ức và trái tim mỗi người dân đất Việt, chừng đó ngọn lửa yêu nước và ý chí quật cường của dân tộc Việt Nam vẫn sẽ còn cháy mãi, là hành trang để chúng ta bảo vệ vững chắc Tổ quốc thân yêu, hội nhập và phát triển trong kỷ nguyên mới.